Home » AI CŨNG CÓ NỖI NIỀM

AI CŨNG CÓ NỖI NIỀM

Chương trình này được khai sinh từ một câu chuyện có thật

Hai anh em tôi từ lâu đã không nói chuyện với nhau, nói chuyện được 2, 3 câu là sẽ xung đột, thậm chí đánh nhau liền

2, 3 tháng qua em tôi gặp đủ thứ chuyện xém mất mạng mấy lần, cũng chính vì thế mà chúng tôi mới dẫn kết nối và nói chuyện với nhau

Chiều nay khi 2 anh em gặp nhau, đã để lại trong tôi một sự kết nối sâu sắc hơn, nên ngồi đây viết ra những dòng này để tỏ bày 

Nó kém hơn tôi 1 tuổi nên 2 anh em thường gọi nhau bằng mày tao

Alo đang ở đâu đó? nó gọi điện cho tôi với giọng nói rất vui kèm theo tiếng huýt sáo

Đang ở nhà 3 gốc sao đó? Tôi đáp lại

Ùm không có gì để qua đó chơi, lát qua mở cửa nhá?

Ok men

Tôi cúp máy xong suy nghĩ kiểu quái lạ thằng này bữa giờ nó có hăng hái qua bên chỗ mình bao giờ đâu ta? 

Nó qua tới, tôi ra mở cửa, nhà tôi ở cũng đông anh em, nhưng chiều nay anh em đã đi làm hết có mình tôi ở nhà, lúc đó tôi có cuộc họp nên sau khi mở cửa xong tôi quay lại ngồi máy tính họp cùng mọi người

Còn nó thấy vậy cũng kiếm chỗ nằm xuống bật một bài giảng we5ngay, vừa nghe vừa thiu thiu ngủ, tôi cũng biết ý nên ít tương tác với anh em cho nó ngủ

Một lát sau nó tỉnh dậy, nó hỏi một vài câu, rồi than vãn câu, có lẽ lúc này nó cần sự lắng nghe và đồng cảm từ tôi, nhưng nó cũng biết được tôi không thích nghe những lời nói tiêu cực như vậy nên thôi

“Làm ở media đúng sai lầm, mấy ông kia không ông nào có trách nhiệm, ông Ngộ Pháp (một thành viên trong team media) biến đâu mất cả tháng nay, lớp thầy Cường thì ối dồi ôi làm một phát đến 3h sáng mới nghỉ, sáng thì bắt đầu từ sớm, đúng mệt luôn” Nó than một hồi, để có thể tìm sự đồng cảm lắng nghe từ tôi

Nhưng nó cũng tinh ý hiểu tôi không có thích lắng nghe mấy chuyện tiêu cực này, nên thôi 

Lúc này tôi cũng đang tập trung vào công việc đang làm, nên không đặt tâm chú ý lắng nghe, một phần vì những điều này tôi nghe khá nhiều lần từ nó, phần khác là hôm nào gặp nó cũng nói về những việc này, nên tôi đã quá quen

Một lát sau dường như cảm thấy tôi không có hứng thú về chuyện này, nên nó kêu thôi đi dạo loanh quanh

“Ngủ giấc cho khỏe, trong tủ lạnh có trái cây ak, cứ lấy ra mà ăn nhá” Tôi kêu nó ở lại nghỉ ngơi cho khỏe vì mấy ngày nay phải thức khuya các kiểu

Nhưng một lát sau anh cũng lẳng lặng ra về

Ra về một lát tôi mới đặt vị trí của mình vào nó, tôi mới hiểu nó đang cần ai đó lắng nghe những nỗi niềm của mình, chỉ cần ai đó lắng nghe và đồng cảm, đừng phán xét ai chối bỏ nó, nó chỉ cần có bấy nhiêu thôi là được rồi

Nhưng không, nó bị tôi từ chối, mặc dù tôi không nói ra nhưng nó vẫn cảm nhận được, lúc này tôi mới thấy bản thân mình cần điều chỉnh lại thái độ khi lắng nghe người khác bằng chính sự hiện diện, không chối bỏ, không phán xét như vậy sẽ giúp cho người đối diện cảm nhận sự trân trọng và có giá trị 

Lúc này đúng sai, tốt xấu không còn quan trọng nữa, chuyện đó sẽ phù hợp cho lúc khác. 

Lúc này tôi mới thấy có lỗi với nó, không dành sự tin tưởng với nó, mà bên trong đã có sự thờ ơ, chối bỏ nó từ trong tư tưởng, thật sự không có gì quý hơn bằng việc trọn vẹn tin tưởng và lắng nghe chân thành người thân, đó là điều người thân đang cần để tỏ bày nỗi niềm 

Có lẽ sống bằng lý trí phân biệt đúng sai nhiều khiến tôi vô cảm dần, đây là điều tôi cần sửa đổi

Cũng vậy

Trong cuộc sống bạn đã bao giờ có thái độ vô cảm với người thân của mình chưa? tôi đoán chắc chắn là có và rất nhiều lần, người thân của bạn cũng có những nỗi niềm cần chia sẻ và nhận được sự cảm thông, yêu thương, bao dung và tha thứ

Chính vì điều đó trong lòng tôi có một sự cam kết với chính mình từ bây giờ tôi sẽ thực tập việc chấp nhận lắng nghe, đồng cảm với những lời nói, chia sẻ từ người thân dù đó là điều tiêu cực đi chăng nữa, vì tôi hiểu rằng họ đang cần tôi lắng nghe, họ đang cần tỏ bày nỗi niềm. Họ tin tưởng mình họ mới nói ra, nếu không tin tưởng thì họ sẽ giữ cho riêng họ mà thôi

Họ mong muốn ai đó thấu hiểu nỗi niềm nên họ mới tìm đến mình, chứ không thì họ tìm đến làm cái quái gì

Người hiểu biết thực sự là người có tấm lòng bao dung và tha thứ chứ không phải lúc nào cũng phân biệt đúng sai các kiểu để rồi dần xa cách nhau, đây là bài học lớn tôi đã học được từ em trai của mình

Còn bạn thì sao, trong gia đình bạn đã học được điều gì? 

Leave a Comment

Your email address will not be published.