Home » THÌ RA NAY LÀ NGÀY ÔNG GIÁO OUT PUT, CŨNG HƠN 3 NĂM CẮP ĐÍT THEO HỌC VÀ LÀM VIỆC CÙNG ÔNG GIÁO

THÌ RA NAY LÀ NGÀY ÔNG GIÁO OUT PUT, CŨNG HƠN 3 NĂM CẮP ĐÍT THEO HỌC VÀ LÀM VIỆC CÙNG ÔNG GIÁO

THÌ RA NAY LÀ NGÀY ÔNG GIÁO OUT PUT, CŨNG HƠN 3 NĂM CẮP ĐÍT THEO HỌC VÀ LÀM VIỆC CÙNG ÔNG GIÁO

Trong hành trình đi học tập, rèn giũa chính mình, mình gặp rất nhiều vị thầy lớn, mỗi vị đều cho mình những bài học đáng quý

Hôm nay nhân ngày OUT PUT của ÔNG GIÁO một trong những vị thầy mình rất trân trọng, mình cũng xin phép được bốc phốt ÔNG GIÁO sau hơn 3 năm làm việc cùng trong bài viết này kkk

Mình là cái thằng cực kỳ thích học để phát triển bản thân, ở đâu có khoá học hay là mình xách đít đi học liền, cũng lượm lặt khá nhiều kiến thức giá trị.

Nhưng chạm mình nhất là kiến thức về đạo lý làm người, tu tập chuyển hoá chính mình, nói tới đây nhiều bạn sẽ nghĩ kiểu: không lo kiếm tiền đi, chỉ được cái bốc phét bày đặt đạo với chả lý

Hồi 2018 mình học khá nhiều khoá học về kinh doanh làm giàu, có đợt mình tham gia vào team đa cấp, team tài chính nhưng cứ một thời gian là mình out liền

Nói thật về việc kinh doanh kiếm tiền là mình là thằng dở tệ, người ta đi ra đời làm ăn, kiếm tiền thì lành lẹ, kiếm tỷ này tỷ kia, nhưng mình đụng đến tiền là y như thể không quen biết nhau

Có lần trong tài khoản lên đến 50 triệu là nó không tăng lên mà nó giảm về mức 14, 15 triệu là cùng cứ như vậy, nếu ai sống với mình với số tiền đó thì lên cơn đau tim mất

Tiền mình cũng không có hoang phí gì, kiểu như ai gặp khó khăn là mình cho mượn, mà nhiều lúc người ta nhắc là có mượn tiền mình rồi nhắc mình đòi luôn ừ là trời, tính ra giờ nghĩ lại mình thấy mình cũng có vấn đề, dân tài chính thường gọi là không biết quản lý tài chính

Còn người bình dân nói thẳng ra là: Thằng này ngu không biết sử dụng tiền kiểu kiểu vậy

Mà đúng như vậy thiệt mình kiếm tiền dở ẹc, sài tiền thì ngáo ngơ, không bao giờ có khái niệm tiết kiệm tiền để đầu tư cho sau này, có tiền là mang cho mượn hoặc đang có nhiều tiền thì tự nhiên có chuyện gì đó xảy ra buộc phải sử dụng tiền, lại quay về con số trung bình, vừa đủ thế mới kỳ lạ

Nhưng mình cũng không hề rơi vào tình trạng phải đi vay tiền hay thiếu tiền bao giờ luôn ý, cứ hết rồi lại có, nhưng có kiểu vừa đủ tiêu thôi chứ không dư nổi, mình có cảm giác như có thế lực nào đó kiểm soát không cho mình dư tiền thì phải hiha

Ông GIÁO mình mới đỉnh, trong người ứ có tiền luôn, có hôm đi ăn cùng, ông kêu hôm nay tôi mời, ăn xong ông quay sang mượn tiền mấy đứa để ổng bao chính mấy đứa cho mượn tiền thế mới căng chứ nị

Nói ra bạn có thể không tin ông Giáo mình không có khái niệm giữ tiền, có tiền là ổng lo cho cộng đồng nuôi anh em hết à, nhiều lúc mình nghĩ ông là con trâu đi cày giống ô xin chứ không có phải ông chủ, nhưng chính vì vậy tụi mình mới nể, mới theo ổng đến giờ này

Nói chứ, 2017 mình có đọc được 1 quyển sách tên: Tích Phúc Cải Mệnh, thực ra sách này có mấy cái tên luôn như: Liễu Phàm Tứ Huấn, Thay đổi Vận Mệnh

Nội dung chính là khuyên răn con người khi có của cải vật chất thì nên cho đi ắt thay đổi được số phận, thế là mình học theo, nhưng không hề dễ như bạn nghĩ, vì mình có tính keo kiệt không biết chia sẻ với ai, có gì là cứ khư khư giữ cho mình, tập mãi mà không được, thực ra là khó quá nên bỏ bà nó luôn

Sau này khi đụng đến Đạo Lý mình mới phát hiện mình có Tâm keo kiệt đó, muốn sửa là phải sửa từ Tâm từ Ý ở trong đầu, chứ cứ đè ra cho đi thì ông cố nội mình cũng làm không được, có làm thì cũng chỉ bề ngoài cho oách thôi chứ bên trong vẫn keo kiệt bủn xỉn như thường

Ông giáo mình đúng kiểu tiền không thành vấn đề, vấn để là ứ có tiền trong người, mà trong khi nguồn thu chính từ ông cày về

Thế là mình tập trung rèn luyện Tâm Ý, sau hơn 1 năm mình bắt đầu cho đi dần mặc dù vẫn chưa hoàn toàn từ 100% xuất phát từ Tâm nhưng mình cứ tập thôi, riết rồi Tâm sẽ quen dần thôi lo làm gì nhiều

Ngoài việc rèn Tâm Keo Kiệt bủn xỉn không biết chia sẻ cho đi mình còn rèn luôn tính đố kỵ, cái tôi ngầm, xem thường người khác, tự nâng cao bản thân so với thực tế, cho rằng mình hay mình giỏi, nói thật rèn mấy tâm này không biết bao nhiêu kiếp nữa mới xong, nhưng phải nỗ lực thôi biết sao giờ, biết bao nhiêu bài học sương máu mà đời đưa đến rồi, phải rèn đến cùng, chơi tới bến luôn :))

Mình biết đến việc rèn Tâm này cũng nhờ những lời dạy của người thầy mình rất Trân trọng, với bộ áo từ hồi những năm 1 ngàn 9 trăm hồi đó, lên bục giảng chơi chân không dép u là trời phong cách thập niên hồi đó, ấn sờ tượng luôn

Nói thật hơn 3 năm làm việc, ăn ở, ngủ cũng à nhầm ngủ gần thầy thì mình có thắc mắc gì mình hầu như không có hỏi ông giáo luôn, vì hễ có câu hỏi một cái là có luôn câu trả lời bà nó rồi, thế mới toang chứ nị

Kiểu 2 ông ăn ở sống chung công ty từ sáng đến tối trong hơn 3 năm chắc gặp nhau được 5 phát là cùng, việc ai người đấy làm, mạnh thằng nào thằng đấy sống, hài không tả nổi

Một là mình quá thông minh nên không cần hỏi

Hai là mình quá là ngu người, tự cho mình hay mình giỏi, cái đó gọi là tự cao

Trường hợp 2 có vẻ tỷ lệ cao hơn vì mình còn non và xanh xanh lắm

Không biết anh em khác học kiến thức ông giáo trao truyền thế nào chứ riêng mình thì chỉ áp dụng một vài điểm cốt lõi

Mình ứng dụng 3 điểm cốt lõi như sau

1. Làm việc để rèn luyện nội lực

2. Làm việc lợi mình lợi người, không gây hại thiên nhiên

3. Lấy cảnh để luyện tâm

Nhưng mình học chính lại là từ cách sống của ông giáo chứ không phải kiến thức mà ông trao truyền

Mình học chiêu này từ cái Ông Công Minh Tuyên là học trò của Thầy Tăng Tử, ông cũng theo học thầy mình 3 năm trời, nhưng ông không có chăm chỉ học hành như các bạn đồng học, hằng ngày ông chỉ nấu cơm, chẻ củi, gánh nước, còn việc học và chép bài hình như ổng không có làm luôn hay sao ý

Cho đến 1 ngày đẹp trời kèm mấy trong xanh, Thầy Tăng Tử mới thấy tình hình là rất tình hình: “thằng này theo mình học 3 năm, mình dạy biết bao nhiêu là điều hay, nó ở nhà mình, mình nuôi nó 3 năm nay sao nó cứ làm mấy cái chuyện tào lao mía lao” thầy đi qua đi lại suy nghĩ tàu vuốt chòm râu vừa mới nhuộm lại đen hồi hôm qua hết 300 cành

Nhìn vào thấy thầy cứ y như thể đang rất khoái bộ râu mới tút tát lại, nhưng thực ra lòng đang lo lắng hết sức

“Việc chẻ củi, gánh nước, nấu cơm là chuyện của phụ nữ mà nó giành làm luôn, chị em mất việc làm thất nghiệp 3 năm nay, căng thật sự”

“Ê cu vào đây thầy bảo” Thầy Tăng Tử gọi lớn Công Mình Tuyên vào phòng nghị sự viẹc lớn

“Dạ thầy hú con ạ?” Thầy có vợ gì cần con làm ạ?” Công Minh Tuyên hớn hở chạy vào phòng, miệng một hai vâng dạ, rất tôn trọng thầy của minh

“3 năm nay con ở nhà ta, sao ta thấy con không có học hành giống như mấy sư huynh đệ vậy???” Thầy nói với vẻ nghiêm túc, không quên đưa ánh mắt nhẹ nhàng nhưng có thể gây thương thích đến người học trò

“Thôi coi như toang cái ông học trò này rồi” Mình nghĩ vậy

“Con xem các huynh đệ rất chăm học, chép bài, nghe giảng, trả bài rất nghiêm túc, còn con sao suốt ngày làm ba cái chuyện tào văn lao vậy? Không lo học hành gì hết, ta ngứa mắt bữa giờ rồi ngheng” Thầy nói vói giọng điệu như dao cắt vào tim

Tay chân bút rủn, nói lắp bắp, trán vã cả mồ hôi, cậu nghĩ: “Thôi thế là toang, ông thầy bữa nay sao căng thế nhờ, phải làm sao bây giờ, ổng mà biết mình học hành thế này thì xác định rồi, làm sao mà đỡ được, thôi thì cứ thành thật may ra được khoan hồng giảm án nhẹ nhàng xíu

“Thưa thưa thưa thầy, trò nào dám ăn dầm ở dề nhà thầy 3 năm nay mà không lo việc học” Công Mình Tuyên cố gắng điều khiển khuôn miệng của mình thật ngay ngắn, nói tròn vành rõ chữ

“Thầy cho con lên triều đình cùng thầy để học hỏi, con quan sát thấy thầy đối với các quan dù lớn hay nhỏ thầy đều tôn trọng kính trên nhường dưới, không có hách dịch như mấy ông quan ức hiếp, tham nhũng của dân

Con rất nể thầy, cho thầy 1 triệu tim :))

“Khi về nhà thầy gặp ai, ngay cả con chó con mèo thầy cũng yêu quý không hề có thái độ giận cá chém thớt, quăng mèo ném chó giống như mấy thằng uống rượu say bên ngoài thì nhát chết, về nhà đánh đập vợ con”

Thầy đúng gút chóp luôn

“Chưa hết, đối với song thân phụ mẫu thầy luôn Hiếu Thảo phụng dưỡng, giúp ba mẹ tìm đến con đường sống an vui bằng cách sống của chính mình, ba mẹ thầy thầy như vậy thì rất tự hào và cũng quyết tâm sống tốt sống có giá trị”

Với 3 điều trên con học và làm theo mãi mà chưa xong thầy ạ

Thầy đúng đỉnh của nóc nhà luôn

Thầy Tăng Tử lúc này kiểu đứng hình mất 5 giây

“Hảo hảo hảo, con thật sự hơn ta” vừa nói thầy chắp tay tỏ ý bái phục người học trò

Khi mình đọc câu chuyện này mình cũng nể cách học của ông mà, sau này mình ứng dụng với chính mình ngay và luôn

Cách sống chất của ông giáo là thứ mình cần quan sát và học tập, ngon lành cành đào rồi đây.

1. Tập trung toàn tâm toàn ý vào công việc (làm sao cho việc của mình thành Tác Phẩm chứ không chơi sản phẩm)

Mình học 3 chiêu chính từ ông giáo Trần Việt Quân

2. Sống đơn giản và biết đủ, không để ý đến tiền, chỉ để ý xem mình đã làm gì cống hiến cho cộng đồng, có tiền thì nghĩ đầu tư cho cộng đồng, tiền chỉ là phương tiện để giúp cộng đồng

3. Buông xả bằng cách đưa tư duy hài hước, chiêu này đặc biệt áp dụng đối với vợ thì mới êm đền được (nể ông giáo với chiêu này)

Với 3 điều trên em làm hơn 3 năm nay mà chuệch choạc lên xuống ông giáo ạ

Nay là ngày ông giáo OUT PUT chúc ông giáo luôn sống bình tĩnh, tư duy sáng suốt để tiếp tục cống hiến cho cộng đồng

Biết ơn ông giáo về lối sống và cách làm việc vì cộng đồng, em sẽ luôn giữ vững triết lý

SỐNG VÀ LAN TỎA ĐIỀU TỬ TẾ ĐỂ XỨNG ĐÁNG MỘT KIẾP NGƯỜI

chỉ có bấy nhiêu thôi Ông GIÁO ạ :))

Leave a Comment

Your email address will not be published.